Chương 1: Tôi đã trở về – Tổng Tài Cao Lãnh Tuyệt Sủng: Cuối Cùng Cũng Đến Em

Nhóm dịch: Mèo Đen

Thành phố X

Sân bay quốc tế thành phố X, chiếc
máy bay bay từ Paris đến thành phố X hạ cánh xuống sân bay, các hành khách trên
máy bay nối đuôi nhau đi ra từ lối ra sân bay, Lôi Thanh Tiêu khoác áo vest
trên khuỷu tay, đeo kính râm màu đen, một tay khác kéo valy hành ý đi ra khỏi lối
ra, Kỳ Huyễn Vu đứng ở cách đó không xa vẫy vẫy tay ra hiệu cho anh, Lôi Thanh
Tiêu vô cảm đi tới trước mặt anh ta, Kỳ Huyễn Vu nhận lấy quai valy hành lý từ
trong tay anh.

Kỳ Huyễn Vu nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của
Lôi Thanh Tiêu, bất đắc dĩ nói: “Người ta đã đích thân ra tận đây đón cậu, mà cậu
còn trưng cái vẻ mặt vô cảm ra, tôi thật không biết ai có thể làm cậu thể hiện
được biểu cảm trên khuôn mặt nữa.”

Lôi Thanh Tiêu tháo kính râm xuống, để
lộ khuôn mặt đẹp trai lãnh khốc, lạnh lùng nhìn anh ta, nói: “Mặc kệ có người
đó hay không, người đó chắc chắn không phải là cậu!”

“Động vật máu lạnh, tương lai ai gả
cho cậu, không bị cậu đông chết mới là lạ!” Kỳ Huyễn Vu lắc đầu nói.

Kỳ Huyễn Vu vừa nói vừa đi về phía
trước, Lôi Thanh Tiêu nhìn thành phố X, đột nhiên dừng bước chân lại, ngẩn người
tại chỗ, không biết đang suy nghĩ gì?

Kỳ Huyễn Vu đang kéo valy hành lý đi về
phía trước, chợt nghe thấy phía sau không vang lên tiếng bước chân, anh ta xoay
người nhìn lại, thấy Lôi Thanh Tiêu tự nhiên đứng yên, hỏi: “Sao vậy? Sao tự
dưng cậu không đi nữa.

Lôi Thanh Tiêu nhìn lên bầu trời, vô
cảm hỏi: “Huyễn Vu, cậu có thực hiện được lời hứa của mình không?”

Kỳ Huyễn Vu thấy Lôi Thanh Tiêu nhìn
mình rất nghiêm túc, anh ta cười nói: “Câu hỏi của cậu lạ thật đấy, chẳng lẽ trong
lòng cậu có ai đó, hoặc là cậu đang đợi người nào đó?”

Lôi Thanh Tiêu thấy Kỳ Huyễn Vu không
nghiêm túc trả lời câu hỏi của mình, nói: “Đường đường là thiếu đông gia của xí
nghiệp Kỳ thị, đại thiếu gia Kỷ gia, còn hóng chuyện đến vậy, không biết là cậu
có bị sinh nhầm giới tính không nữa?”

Kỳ Huyễn Vu biết ngay là Lôi Thanh
Tiêu sẽ nói như vậy, trong lòng thầm nghĩ: Tính tình thì quái dị, miệng lại độc,
tôi không tin là có cô gái nào thích cậu.

Lôi Thanh Tiêu cúi đầu nhìn đồng hồ, không
ngây người ở chỗ này nữa, bước đi về phía trước, Kỳ Huyễn Vu mải nghĩ đến vấn đề
của Lôi Thanh Tiêu nên vẫn đứng ngây người tại chỗ, Lôi Thanh Tiêu thấy Kỳ Huyễn
Vu bị tụt lại phía sau, lạnh lùng nói: “Đi thôi, bây giờ chúng ta nhanh chóng
trở về đi, bằng không cậu cứ chờ nghe mẹ tôi oán giận.”

Thấy Lôi Thanh Tiêu không thèm quan
tâm đến mình nữa, mà bước nhanh về phía trước, Kỳ Huyễn Vu vội vàng đuổi theo,
miệng nói: “Sao tôi cứ cảm thấy cậu có việc gì không nói cho chúng tôi biết,
thành thật mà nói, quen biết nhau bao nhiêu lâu, cậu chẳng bao giờ chia sẻ bí mật
của mình cho bọn tôi biết, cậu nói thật đi, có phải trong lòng cậu có ai không.”

Lôi Thanh Tiêu nhìn vẻ mặt hóng chuyện
của Kỳ Huyễn Vu, không thèm quan tâm đến anh ta, xếp valy hành lý lên trên xe,
hai người lên xe, lái xe đến nơi Lôi Thanh Tiêu đã rời đi tám năm. Tám năm trước,
Lôi Thanh Tiêu đã thi đỗ được vào trường đại học nổi tiếng ở New York với điểm
số xuất sắc, cuối cùng đã được như nguyện rời khỏi thành phố X đã sinh sống nhiều
năm. Không ai biết tại sao, Lôi Thanh Tiêu ham chơi không thích học tập ngay từ
khi còn nhỏ, lại đột nhiên thay đổi 360 độ, chăm chỉ học tập, thi đỗ trường đại
học nổi tiếng, học khoa tài chính.

Kỳ Huyễn Vu vừa lái xe, vừa nói: “Tối
nay tôi hẹn Lạc Phong, 8 giờ tối nhớ đến Kim Dạ Bất Nhập Miên đấy nhé, không gặp không
về.”

Lôi Thanh Tiêu vẫn luôn đưa mắt nhìn ra
ngoài cửa sổ, vẻ mặt thờ ơ, không có bất cứ phản ứng gì với lời Kỳ Huyễn Vu
nói, dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, Kỳ Huyễn Vu thấy
Lôi Thanh Tiêu không để ý đến mình, anh ta quay sang nhìn theo hướng Lôi Thanh
Tiêu đang nhìn.

Kỳ Huyễn Vu lắc lắc đầu, lại nói: “Thanh
Tiêu, Lôi Thanh Tiêu, tổng giám đốc Lôi, cậu có nghe thấy tôi nói gì không đấy?”

Bạn đang đọc truyện trên: truyenviet.com

0/5 (0 Reviews)